|
#1
|
||||
|
||||
|
Một ngày để nhớ, một ngày đau thương lấp trọn chỗ trong lòng!
Một ngày ta cố vùng vẫy để thoát ra khỏi chính mình, thoát ra khỏi sự trống trải và đơn côi. Nhiều lúc ta muốn được ở yên 1 mình trong căn phòng tĩnh lặng để nghe thời gian khe khẽ qua từng phút giây. Để tự vấn lại mình, để sắp xếp lại mọi thứ bộn bề trong ta, để ngày mai là 1 ngày tươi mới mà ta đủ tự tin để bước giữa đời. Xong có lúc ta lại muốn vo tròn lại và ném cái cảm giác đơn côi ấy vào 1 xó nhà, cái cảm giác nát tan trong mình hòa với cái đau đớn đến tận cùng mà ta từng nếm mùi đắng cay. Ta nằm bẹp trên giường mặc cho những giọt nước mắt làm nũng đôi bờ mi, ta tự nhủ: Khóc đi em! Rồi lòng em sẽ thanh thản! Cứ khóc đi, vì nếu bầu trời u ám nặng mây, mặt trời sẽ bị che khuất - chỉ sau cơn mưa đường phố sẽ sạch bụi trần và gió sẽ nhẹ nhàng hôn lên mái tóc xanh hàng cây góc phố! Và lòng em sẽ lại tinh khôi như thủa em nép đầu vào cánh tay mẹ và hỏi: "Tình yêu là gì vậy mẹ?" Và ta thiếp đi trong giấc ngủ chập chờn đầy những âu lo, ta sợ người sẽ quên ta như quên 1 viên đá nhỏ, trên con đường người bước qua vô tình vấp phải - ta sợ lắm! Để rồi ta buồn, ta đau! Buồn ngày hôm qua, ngày hôm nay, ngày mai ... ta khóc. Không biết mình khóc vì gì chứ? Đời thật đắng như ly cafe không đường không sữa!
__________________
Em chỉ là gió - Gió? Khi mỏng manh khi mạnh mẽ Gió đơn côi giữa đất giữa trời Em chỉ là gió - Gió? Của một mùa nhớ - Một mùa đau - Mà đau đến trọn đời! Sửa lần cuối bởi gió mùa thu (04:20 PM 09-15-2007) |
| Click quảng cáo ủng hộ diễn đàn |
|
#2
|
||||
|
||||
|
Chị ơi! hix!
Tâm trạng của chị giống em lúc này thế, nhưng em không thể viết ra được như vậy, chỉ có thể gặm nhấm nó ở trong lòng.
__________________
"Invisible to one"
|
|
#3
|
|||
|
|||
|
trời đất! bài nì nghe sầu đời quá chị ạ!!! hix hix
|
|
#4
|
||||
|
||||
|
Thân mến ơi!
Ta không thể gọi ngươi là thân yêu được vì ngươi làm ta đau quá! Ta giờ vô cảm mất rồi, ta không ghét ngươi nữa, không giận và cũng chẳng hờn ngươi đâu ... Ta tưởng mình lớn khôn, tưởng mình đã thấm hiểu cuộc sống để có thể phân biệt được đúng sai trước cánh cửa cuộc đời ... Nhưng ta đã sai! Ta không trách ngươi, bởi ta biết ai coi tình yêu là 1 trò ú tim thì người đó sẽ phải trả giá. Ngươi bị sa lưới tình trước bước đi hẫng hụt, còn ta không cố ý giăng lưới nhưng vốn trời sinh ra ta dị tật nên có 1 cái lưới bọc quanh mình! Hơn nữa ta lại là một kẻ thương vay nhân thế, một kẻ dễ động lòng trước những tâm sự đơn côi! Có thể tại ta yêu quá cuộc đời, ta yêu con người và yêu tất cả - thế nên ta lạc bước mà rơi vào ảo ảnh hư vô! Nếu ta biết ngươi đã có bạn gái thì ta đã không bao giờ để cho ngươi dù chỉ 1mm trong cuộc đời, ấy vậy mà ta đã tin, hờ ... Người ta cứ bảo là hãy tin vào cuộc sống, ấy vậy mà giờ ta mới biết rằng không thể tin yêu dễ dàng thế được! Uh thì thôi, phải có lúc đắng cay ta mới thấy mình lớn - như là khi được sinh ra ta đã khóc trong cơn đau của người mẹ vất vả 9 tháng 10 ngày! Có thể suốt đời ta không quên ngươi, nhưng ta không thể yêu quý ngươi được, vì ngươi đã dối lừa ta - ngươi làm ta đau khổ quá chừng! Nhưng dù sao ta vẫn cầu mong cho ngươi được HP, và tìm được tình yêu đích thực của riêng mình, vì ta biết ngươi cũng khổ đau vì ta không ít! Hãy tìm HP cho mình đi, vì ta thấy rằng ở bên người con gái mà ngươi đã dối lừa ấy thì ngươi cũng chẳng thể HP được đâu! Đừng gồng mình lên mà tự trừng phạt mình làm gì cả! Hãy yêu và cho đi những gì mình muốn ấy, cuộc đời có là gì đâu mà so đo đong đếm quá cho nhọc lòng! Thôi, ngươi hãy đi đi! Ta hắt hủi ngươi lắm, hãy ra khỏi cuộc đời ta đi! Đã có lúc ta bồng bột nghĩ rằng mình có thể đi trọn cuộc đời với ngươi, nhưng chưa bao giờ ta nghĩ ngươi lại là chú rể trong đám cưới của ta hết! Thật nực cười phải không? Nhưng ngươi chưa bao giờ là bờ vai vững chắc để ta có thể đủ tin yêu mà ngả cuộc đời mình vào, ta chỉ đơn giản không chế ngự được những cảm xúc bất thường quá mạnh mẽ trong ta thế nên ta khổ đau dằn vặt mà thôi! Ngươi nghĩ rằng ngươi đẩy ta ra ư? Cứ nghĩ thế nếu ngươi thấy an ủi được mình - nhưng ngươi phải biết ta chưa bao giờ là người yêu của ngươi - và vì thế, chúng ta ... Không ai rời bỏ ai cả đâu! Ta có thể khổ đau vì ngươi nhiều nhiều lắm, như con sông Lô quê ta cứ tới mùa lại dâng nước ôm trọn lấy vùng nhớ thương. Nhưng rồi dăm ba ngày nguôi ngoai nước lại rút và mọi thứ lại trở lại bình thường ấy! Giờ ta không còn thương yêu ngươi nữa rồi, có chăng ... cũng chỉ còn thấy 1 chút dư vị đau thương như ly cafe không đường chẳng sữa sau 1 cốc buồn! Ngươi hãy đi đi! Ta hắt hủi và ruồng bỏ ngươi đó!
__________________
Em chỉ là gió - Gió? Khi mỏng manh khi mạnh mẽ Gió đơn côi giữa đất giữa trời Em chỉ là gió - Gió? Của một mùa nhớ - Một mùa đau - Mà đau đến trọn đời! |
|
#5
|
|||
|
|||
|
Chị là người giàu tình cảm nhưng lại cũng quyết đoán
ko biết em nói thế đúng ko? Cách giải quyết của chị giống em nếu em ở trong hoàn cảnh của chị. Chúc chị sớm hết buồn và sẽ có nhiều niềm vui trong cuộc sống.
|
|
#6
|
||||
|
||||
|
Trích dẫn:
Mong rằng ai cũng được HP như em nhé! Sẽ phải hết buồn thôi! Chắc chắn thế rồi - em nhỉ!
__________________
Em chỉ là gió - Gió? Khi mỏng manh khi mạnh mẽ Gió đơn côi giữa đất giữa trời Em chỉ là gió - Gió? Của một mùa nhớ - Một mùa đau - Mà đau đến trọn đời! |
|
#7
|
||||
|
||||
|
Trích dẫn:
Mắt anh cận nhưng tâm hồn anh trong sáng lắm Lưng anh hơi gù nhưng tấm lòng anh ngay thẳng lắm! |
|
#8
|
||||
|
||||
|
Đàn ông thật bạc!
Không phải tự dưng mà mình nói thế, nhưng mà có lẽ cái ồn ã, cái vội vàng của cuộc sống làm cho họ thật vô tâm với những gì quanh họ! Một chàng trai rất đẹp trai đã thích mình từ hồi mình học năm thứ 3 ĐH, hồi đó tý nữa thì mình đổ đến rầm 1 cái vì đôi mắt to tròn và sáng ngời của hắn! Chẹp, chẹp ... Sao anh ấy lại có thể sở hữu 1 đôi mắt đẹp như hồ nước đến thế cơ chứ! Mình có cảm tình với anh ngay từ cái nhìn đầu tiên! Mình đã cho anh ấy cơ hội và cũng cho chính mình cơ hội để tiếp xúc, để gặp gỡ nhưng chỉ luôn giữ ở mức tình bạn! Rồi khi nhận rằng anh ấy là 1 người khá nóng tính và không biết nhường nhịn thì mình thất vọng hoàn toàn và chán hẳn! Mình từ chối đi chơi và dần dần cư xử thật hồn nhiên để tránh mọi cái nhìn khác lạ của anh ấy - bởi mình biết đây là điểm dừng! Thế rồi cứ xa dần và xa dần ... Qua những tin nhắn lúc anh say rượu hay buồn bã mình đã phần nào hiểu được anh rất đau khổ vì mình, nhưng mình không thể - không thể tiếp tục khi trái tim mình nguội lạnh lắm! Mình không thể ép buộc mình! Rồi thời gian cứ trôi, cứ trôi, ... Đôi ba lần gặp anh online, đôi ba lần vài câu chuyện ... Cũng biết rằng anh đã mở công ty riêng và là 1 người đàn ông khá thành đạt! Nhưng với mình điều ấy có nghĩa gì đâu chứ? Đời của ai thì người ấy sống mà, mình cần tình yêu, cần sự thương yêu và khát thèm HP trọn vẹn từ chính mình dành cho ai đó chứ không chỉ từ người ấy dành cho mình! Từ khi anh thành đạt, cái giọng nói của anh thật khác, cái giọng chất chứa tiền nong và sự giàu nghèo. Mình thấy ngột ngạt, thấy bực mình mỗi khi gặp anh trên mạng và thấy thật may là mình đã không chọn người con trai ấy! Rồi dường như sự kìm nén là có hạn, mình đành tế nhị hỏi rằng chuyện giàu nghèo có liên quan gì đến em mà anh thích nói đến vậy? Rồi mình im lặng và chào tạm biệt! Tối về thấy người ấy nhắn tin cho mình 1 bài thơ, chả hiểu sao anh lại để nó nửa chừng nữa? Hàm ý gì đây? Nhưng thật sự mình cũng không còn bận tâm cho dù cái hàm ý ấy nó là thật hay là giả nữa! " Có một thời ta mải miết ra đi Chẳng kịp nghĩ những gì ta đã mất Ta cứ tin vào những điều không có thật Để tự mình đánh mất chính mình đi Quá vô tư nên chẳng kịp nghĩ suy Già chưa tới nhưng đâu còn trẻ Thời gian trôi bao tháng ngày hoang phí Để người đời cố ý bước qua ta Để khi gần ta chẳng thấy gì đâu Dễ gì quên những vết thương đau Mất mát quá nhiều lấy gì mà trả Đời dài rộng mà vòng tay thì quá ngắn Ta cứ như ... " Tình yêu là tự nguyện mà, mình biết là mình đã làm anh tổn thương, nhưng mình không thể ép mình! Và thế đó, giá như người ấy vẫn cứ nói chuyện bình thường và cứ coi mình là 1 người em thì mình còn thấy nhẹ nhàng! Chứ sao lại cứ phải khoe khoang làm vậy để làm gì? Bởi anh có giàu hơn thế nữa thì anh vẫn không bao giờ có được em, bởi nếu anh có nhiều cô gái xinh đẹp và chân dài hơn chân em chăm sóc thì vẫn không bao giờ anh được em chăm sóc cả! Đó là sự thật vĩnh hằng - vậy anh giàu để làm gì đâu, và có nghĩa lý gì với em đâu chứ? Anh tưởng em sẽ phải nuối tiếc anh sao? Không bao giờ! Không bao giờ cả đâu bởi cái anh cần thì có thể là tiền bạc, nhưng cái em cần thì nó không nằm trong suy nghĩ của anh - chàng trai ạ!
__________________
Em chỉ là gió - Gió? Khi mỏng manh khi mạnh mẽ Gió đơn côi giữa đất giữa trời Em chỉ là gió - Gió? Của một mùa nhớ - Một mùa đau - Mà đau đến trọn đời! Sửa lần cuối bởi gió mùa thu (08:53 AM 10-05-2007) |
|
#9
|
|||
|
|||
|
hihihi em thích tính cách chị thật rồi, đọc những dòng chữ của chị mà như thấy em trong đó
cách suy nghĩ của chị giống em lắm :p Chị kể về chị một chút được ko? Chị đang làm ở đâu, gia đình như thế nào ạ
|
|
#10
|
|||
|
|||
|
chị à ! nỗi buồn thì cứ đem đến, tiếp nối tiếp, nhưng chị thật cứng rắn và quyết đoán, là người con trai em ước gì em có thể làm đc như chị...nhưng sao...khó...quá.....
|
![]() |
| Công Cụ | |
| Xếp Bài | |