|
#1
|
||||
|
||||
|
>> Lại một ngày nữa trôi qua... trôi qua thật buồn tẻ và nhạt nhẽo – cũng giống như tâm trạng em lúc này, là vô vị là vô nghĩa. Xa em thật buồn, thật chán, và cũng thật đau khổ. Anh nhớ em, nhớ nhiều lắm!!! Nhớ lần đầu hai chúng mình wen nhau... Nhớ lần đầu hai chúng mình nói chuyện cùng nhau... Nhớ lần đầu hai chúng mình gặp mặt nhau... Nhớ lần đầu em nói anh là người em yêu... Nhớ lần đầu anh gọi em là em (mặc dù hai đứa mình cùng tuổi)... Nhớ lần đầu anh cảm thấy mình thật sự hạnh phúc khi có em kề bên... Nhớ lần đầu em kể cho anh nghe về câu chuyện cổ tích chàng hoàng tử và nàng công chúa mà anh chính là chàng hoàng tử còn em là nàng công chúa... Nhớ sự ấm áp của bờ vai anh hay của chính trái tim anh khi có em kề bên... Nhớ cái nắm tay nồng ấm tiếp thêm sức mạnh cho anh khi anh gần như tuyệt vọng... Nhớ vị ngọt đôi môi em hay nhớ sự ngọt ngào của nụ hôn đầu tiên em trao anh... Nhớ... Nhớ... Nhớ... Anh nhớ nhiều lắm!!! Và có lẽ là anh nhớ tất cả... Và trên hết đó là nỗi nhớ tình yêu của anh... Nhưng nhớ để làm gì cơ chứ???? Lẽ ra anh phải quên, phải quên tất cả, tất cả những gì gắn với em... Em đã rời xa anh và ra đi mãi mãi. Em đã cho anh cái cảm giác trái tim nhói đau, cái cảm giác đau khổ vô cùng mà anh không thể diễn tả bằng lời được... Tại sao? Tại sao? Tại sao? Hãy cho anh một lí do vì sao em lại như thế??? Vì sao trước đây em không nói... vì sao em làm cho anh được một hạnh phúc nhỏ nhoi, ngắn ngủi rồi lại nhẫn tâm làm anh đau khổ suốt một đời... vì sao, vì sao em cho anh ảo tưởng... vì sao, vì sao, vì sao lại vậy??? Cũng như những cơn gió ngoài kia, em đến bên anh thật bất ngờ và ra đi cũng thật là nhanh ***ng... Anh đã khóc, khóc rất nhiều và khóc cho một người không xứng đáng!! Anh đã cố kìm nén nhưng tất cả chỉ là vô vọng, là con số không vô nghĩa anh không thể không rơi nước mắt khi em ra đi, khi thấy em vui đùa bên người khác... Em ơi??? Anh phải làm gì bây giờ chứ??? Cà fê đắng bỏ đường thì ngọt Tình cay đắng biết bỏ chi đây? Người ta vá áo bằng kim Tôi đây xin hỏi vá tim bằng gì? Anh tự nhủ bản thân mình pải wên em nhưng tiếng nói ấy, khuôn mặt ấy, cái tên ấy làm sao anh quên được??? Làm sao??? Làm sao bây giờ chứ???Ai cho tôi một lối thoát bây giờ??? “ Tình tan vỡ một mình thức trắng đêm tìm lại những giấc mơ dư âm của ngày xưa ấm êm. Nào ngờ cơn gió đã mang sương đến vây kín che lấp ánh sáng nơi chân trời. Nước mắt tràn đầy mi. Lời đau xót nghe trái tim khóc trong lạnh câm. Mà vì sao tình em giờ đây vẫn mãi chờ người, chờ tháng năm yêu ngày xưa giờ mong mãi.... Lệ cay khoé vì một người đã ra đi không trở về nhưng nước mắt đó cũng chỉ làm vết thương thêm đau. Vì sao anh lại khóc, vì sao anh lại nhớ dẫu biết em chẳng còn như lúc xưa. Lệ cay khoé vì một người đã đi mang theo giấc mơ nơi đó đã chôn dấu kí ức cùng tháng năm êm đềm.Vì em đã đi mãi, vì anh còn yêu em dẫu biết em chẳng còn nhớ đến anh.” Vẫn biết nhớ em là sai nhưng anh vẫn nhớ, mà còn nhớ rất nhiều... Ngay lúc này đây, khi ngồi trước màn hình máy tính để viết bài này, nhìn thấy mấy cái hình ngộ nghĩnh mà anh đã từng gửi cho em, em chợt bật khóc và lại nhớ em... Nhưng anh cũng chợt nhớ ra rằng có ai đó đã nói với anh rằng: “Mạng là ảo” vậy liệu hạnh phúc trên đó và con người nơi đó có phải là ảo hay ![]() ![]()
__________________
Anh Không Khóc khi loài người chết hết............. ![]() Anh không buồn khi thế giới đổi thay... Anh chỉ khóc khi người yêu anh khóc... ![]() Anh chỉ buồn khi người ấy xa anh..! [
|
| Click quảng cáo ủng hộ diễn đàn |
|
#2
|
||||
|
||||
|
[QUOTE=langtu_codon;557922]
>> Lại một ngày nữa trôi qua... trôi qua thật buồn tẻ và nhạt nhẽo – cũng giống như tâm trạng em lúc này, là vô vị là vô nghĩa. Xa em thật buồn, thật chán, và cũng thật đau khổ. Anh nhớ em, nhớ nhiều lắm!!! Nhớ lần đầu hai chúng mình wen nhau... Nhớ lần đầu hai chúng mình nói chuyện cùng nhau... Nhớ lần đầu hai chúng mình gặp mặt nhau... Nhớ lần đầu em nói anh là người em yêu... Nhớ lần đầu anh gọi em là em (mặc dù hai đứa mình cùng tuổi)... Nhớ lần đầu anh cảm thấy mình thật sự hạnh phúc khi có em kề bên... Nhớ lần đầu em kể cho anh nghe về câu chuyện cổ tích chàng hoàng tử và nàng công chúa mà anh chính là chàng hoàng tử còn em là nàng công chúa... Nhớ sự ấm áp của bờ vai anh hay của chính trái tim anh khi có em kề bên... Nhớ cái nắm tay nồng ấm tiếp thêm sức mạnh cho anh khi anh gần như tuyệt vọng... Nhớ vị ngọt đôi môi em hay nhớ sự ngọt ngào của nụ hôn đầu tiên em trao anh... Nhớ... Nhớ... Nhớ... Anh nhớ nhiều lắm!!! Và có lẽ là anh nhớ tất cả... Và trên hết đó là nỗi nhớ tình yêu của anh... Nhưng nhớ để làm gì cơ chứ???? Lẽ ra anh phải quên, phải quên tất cả, tất cả những gì gắn với em... Em đã rời xa anh và ra đi mãi mãi. Em đã cho anh cái cảm giác trái tim nhói đau, cái cảm giác đau khổ vô cùng mà anh không thể diễn tả bằng lời được... Tại sao? Tại sao? Tại sao? Hãy cho anh một lí do vì sao em lại như thế??? Vì sao trước đây em không nói... vì sao em làm cho anh được một hạnh phúc nhỏ nhoi, ngắn ngủi rồi lại nhẫn tâm làm anh đau khổ suốt một đời... vì sao, vì sao em cho anh ảo tưởng... vì sao, vì sao, vì sao lại vậy??? Cũng như những cơn gió ngoài kia, em đến bên anh thật bất ngờ và ra đi cũng thật là nhanh ***ng... Anh đã khóc, khóc rất nhiều và khóc cho một người không xứng đáng!! Anh đã cố kìm nén nhưng tất cả chỉ là vô vọng, là con số không vô nghĩa anh không thể không rơi nước mắt khi em ra đi, khi thấy em vui đùa bên người khác... Em ơi??? Anh phải làm gì bây giờ chứ??? Cà fê đắng bỏ đường thì ngọt Tình cay đắng biết bỏ chi đây? Người ta vá áo bằng kim Tôi đây xin hỏi vá tim bằng gì? Anh tự nhủ bản thân mình pải wên em nhưng tiếng nói ấy, khuôn mặt ấy, cái tên ấy làm sao anh quên được??? Làm sao??? Làm sao bây giờ chứ???Ai cho tôi một lối thoát bây giờ??? “ Tình tan vỡ một mình thức trắng đêm tìm lại những giấc mơ dư âm của ngày xưa ấm êm. Nào ngờ cơn gió đã mang sương đến vây kín che lấp ánh sáng nơi chân trời. Nước mắt tràn đầy mi. Lời đau xót nghe trái tim khóc trong lạnh câm. Mà vì sao tình em giờ đây vẫn mãi chờ người, chờ tháng năm yêu ngày xưa giờ mong mãi.... Lệ cay khoé vì một người đã ra đi không trở về nhưng nước mắt đó cũng chỉ làm vết thương thêm đau. Vì sao anh lại khóc, vì sao anh lại nhớ dẫu biết em chẳng còn như lúc xưa. Lệ cay khoé vì một người đã đi mang theo giấc mơ nơi đó đã chôn dấu kí ức cùng tháng năm êm đềm.Vì em đã đi mãi, vì anh còn yêu em dẫu biết em chẳng còn nhớ đến anh.” Vẫn biết nhớ em là sai nhưng anh vẫn nhớ, mà còn nhớ rất nhiều... Ngay lúc này đây, khi ngồi trước màn hình máy tính để viết bài này, nhìn thấy mấy cái hình ngộ nghĩnh mà anh đã từng gửi cho em, em chợt bật khóc và lại nhớ em... Nhưng anh cũng chợt nhớ ra rằng có ai đó đã nói với anh rằng: “Mạng là ảo” vậy liệu hạnh phúc trên đó và con người nơi đó có phải là ảo hay lãng sẹt. thật ra mình thấy bạn sưu tầm hơi bị nhiều đó. thực tế tí đi chẳng hạn câu: "Cà fê đắng bỏ đường thì ngọt Tình cay đắng biết bỏ chi đây?" Cau này ở miền trung mình dùng lâu rồi.
__________________
Nguyễn Hữu Dự "YAHOO: nguyenhuudu_moducqng" |
![]() |
| Công Cụ | |
| Xếp Bài | |