Trang chính Đăng Kí Hướng dẫn Tìm Kiếm
 
Tuyen Quang Online

Quay Lại   Diễn đàn Tuyên Quang Online CÁC CÂU LẠC BỘ CLB VĂN - THƠ Truyện đọc

Tq: Hà nội - tp hcm bán Iphone 4, 4s, 5 - 16 - 64 gb nhập từ mỹ



Gửi trả lời
 
Công Cụ Xếp Bài
  #11  
Old 08-28-2006, 12:54 AM
Avatar của AutoBot
AutoBot AutoBot is offline
Auto Bot
 
Gia nhập: Aug 2006
Đến từ: Sơn Dương
Bài gửi: 736
Đã cảm ơn: 6
Được cảm ơn 88 lần trong 34 bài viết
Smile

11. Một năm nữa trôi qua, Long đã trở thành một nhân viên kỳ cựu lọc lõi trong nghề. Cùng với Linh, Long được ông giám đốc mập mạp ưu ái, được coi như “quân chủ lực” và đương nhiên được hưởng nhiều ưu đãi về thu nhập. Long đã thực hiện được một vài chương trình quảng cáo gây tiếng vang nhất định trong xã hội, khiến uy tín công ty tăng cao và khiến ông giám đốc rất hài lòng.

Có lẽ kể từ khi lên thành phố học tập, Long chưa bao giờ hài lòng với cuộc sống hơn hiện tại. Long không chỉ trả hết nợ nần khi xưa, hàng tháng có một khỏan kha khá gửi về cho mẹ ở dưới quê mà còn sắm được một dàn máy tính đờ-lúych, thuê một gian phòng ở sáng sủa rộng rãi hơn để có thể làm việc khuya ở nhà. Lâu lâu, Long lại theo Linh đi nhảy, đi chơi đêm âu-vờ-nai và quen biết thêm nhiều ngừơi bạn mới. Quá khứ suốt ngày chúi mũi trong phòng net, chơi game, chít chát giờ đây với Long đã trở thành… một thời xa lắm.

Xét về mặt học hành, Long rõ ràng chuyên cần hơn Linh rất nhiều. Long lên giảng đường đều đặn hơn, cách học trên giảng đường cũng tích cực hơn. Long xác định được những môn học nào cần phải chú tâm học vì có liên quan tới nghiệp vụ của mình, môn nào chỉ cần học mức độ vừa phải đủ điểm đậu. Tuy vậy, do công việc tại công ty khá bận bịu, Long đã súyt mấy lần bị cấm thi do không tham gia đầy đủ nếu không có… Linh giúp đỡ.

Cách học của Linh trái ngược hòan tòan với Long. Gã chỉ đến giảng đường đại học khi nào gã hứng. Nhưng gã không bao giờ lo chuyện cấm thi. Gã quan hệ rất tốt với các giảng viên trong khoa dù gã không hề xin xỏ chạy chọt. Gã dùng quan hệ công việc của mình để tạo cơ hội kiếm thêm thu nhập cho họ, giúp tranh của họ được đưa vào các ga-la nổi tiếng, thậm chí còn tư vấn cho họ phương thức lăng-xê tên tuổi của mình. Đổi lại, gã chẳng bao giờ lo chuyện bị cấm thi, còn như thi lại với gã cũng là chuyện rất hiếm. Một lần, gã đã nói với Long:

- Mày có tố chất. Nghiệp vụ mày bây giờ đã giỏi hơn tao. Nhưng quan hệ xã hội thì mày chuối quá. Mày không có tố chất của một nhà lãnh đạo và còn thua cả lão giám đốc dốt nát của tụi mình.
- Nếu mày có tố chất thì mau thực hiện cái dự án của mày đi. Mày cũng chỉ được cái nói giỏi.
- Hì hì… đụng chạm tự ái anh chàng rồi. Đúng là “Trung Ngôn Nghịch Nhĩ” ha ha… Nếu không phải cái thằng tao là bạn mày thì sẽ không có ai nói cho mày nghe những lời như thế đâu hì hì…

Suy nghĩ một lát, tự nhiên gã buộc miệng:

- Nếu ngày xưa tao không chủ động tìm mày, có lẽ mày cũng sẽ giống chán vạn những thằng khác ở trong cái trường đại học này. Mày có tốt nghiệp đại học nữa thì cũng chỉ rơi vào cái vòng luẩn quẩn thôi: ra trường - thiếu kinh nghiệm – không việc làm - thiếu kinh nghiệm. Hừ, như mày bây giờ, cần chó gì cái bằng đại học, đi đâu chẳng kiếm được việc làm?

Long im lặng. Tuy không đồng ý với ý kiến của Linh, nhưng Long phải công nhận một mặt nào đấy, cái gã ngang tàng này nói có lý.
__________________
Học không chơi đánh rơi tuổi trẻ
Chơi không học bán rẻ tương lai

Email: root@tuyenquangonline.net
Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Click quảng cáo ủng hộ diễn đàn
  #12  
Old 08-28-2006, 12:54 AM
Avatar của AutoBot
AutoBot AutoBot is offline
Auto Bot
 
Gia nhập: Aug 2006
Đến từ: Sơn Dương
Bài gửi: 736
Đã cảm ơn: 6
Được cảm ơn 88 lần trong 34 bài viết
Red face

12. Không phải Linh không muốn bung ra ngòai tự đứng trên đôi chân của mình. Gã luôn nung nấu ý định đó trong đầu và đôi lúc mang ra trao đổi với Long. Nhưng gã trao đổi với Linh dường như chỉ là để tâm sự, chứ gã chẳng cần ý kiến đóng góp gì của Long. Gã biết thừa đây không phải là điểm mạnh của Long. Long nghe gã nói chuyện, vạch kế họach kinh doanh, các bước thực hiện, mục tiêu phải đạt được trong vòng sáu tháng, một năm… mà đầu óc cứ lùng bùng như vịt nghe sấm. Một lần, Long sốt ruột chịu không nổi đã nói:

- Tao tin mày làm đựơc. Kiểu gì tao cũng theo mày, giúp mày một tay, giúp hết khả năng tao trong cái dự án lớn của mày. Cơ mà tao nghe mày nói, tao… chẳng hiểu gì mấy.
- Hừ, nói chuyện với mày chán bỏ xừ.

Gã quờ tay thu hết mớ giấy má biểu đồ hắn dùng để thuyết trình, đùng đùng bỏ đi. Long còn lại một mình liền tự hỏi, lẽ ra cái thằng ngang tàng này phải theo học ngành kinh tế chứ. Tại sao hắn lại chọn ngành nghệ thuật như ngành này.

Linh sống tại Sài Gòn. Gia đình gã hình như cũng khá có thế lực và giàu có, nhưng gã hiếm khi nhắc tới. Có một lần gã thổ lộ, gã thi đậu mấy trường đại học, nhưng đã chống lại ý cha gã, chọn vào trừơng hắn thích. Cha gã là một người cực kỳ gia trưởng, cứng rắn. Và gã thì cũng thừa hưởng trọn vẹn tính cách này. Gã không muốn theo chân cha gã, sau nay sẽ trở thành một nhân viên nhà nước và tiến thân bằng con đường quan chức. Gã mạnh miệng tuyên bố không cần gia đình hỗ trợ tài chính, bởi vì hắn đã 18 tuổi, bởi vì hắn thuộc thế hệ mới khác cha anh hắn, bởi vì… Sau một trận tranh cãi kịch liệt, hắn đã bỏ ra ngòai ở riêng… cho tới ngày hôm nay.

Long không hiểu hết kế họach dự tính của Linh, nhưng cũng biết các điều kiện cần thiết gần như đã đủ cả, chỉ thiếu duy nhất có vốn. Như Long mỗi tháng còn dư dả một khỏan, chứ với cách tiêu xài của Linh, hầu như chẳng bao giờ gã có nhiều tiền trong người. Mà kế họach theo dự tính của gã cần ít nhất 250 triệu. Linh không muốn về nhà xin tiền gia đình. Gã bỏ nhà đi đã lâu và tự cảm thấy xấu hổ khi quay trở về gia đình, dù rằng gã biết cha gã luôn theo dõi từng bước chân của gã với tấm lòng của một người cha thương con. Gã không muốn, mà xoay đường khác thì chưa có cửa. Cho tới một hôm…
__________________
Học không chơi đánh rơi tuổi trẻ
Chơi không học bán rẻ tương lai

Email: root@tuyenquangonline.net
Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
  #13  
Old 08-28-2006, 12:55 AM
Avatar của AutoBot
AutoBot AutoBot is offline
Auto Bot
 
Gia nhập: Aug 2006
Đến từ: Sơn Dương
Bài gửi: 736
Đã cảm ơn: 6
Được cảm ơn 88 lần trong 34 bài viết
Post

13.

- Long, tụi mình sắp có tiền rồi đấy.

Một hôm, Linh đột ngột tìm Long, giọng nói đầy phấn khích. Long hơi ngạc nhiên quay sang hỏi:

- Sao, mày về nhà à? Hay tìm được nhà tài trợ?
- Ai mà dám tài trợ cho hai thằng vắt mũi chưa sạch như mày và tao? Còn về nhà hả? Hừm, để tao sang đất Công Gô ắt Tết trước.
- Vậy mày lấy tiền ở đâu?

Long hạ giọng nói nhỏ:

- Lão giám đốc sắp ký một hợp đồng khá lớn. Hợp đồng này trị giá 500 triệu. Khách hàng ngày xưa họ biết tao là chủ lực trong các hợp đồng trước. Tao đã thương thảo riêng với họ, phá giá xuống còn 400. Họ hòan tòan đồng ý và hứa hỗ trợ tụi mình hết sức.
- Hả, như vậy… mày hớt tay trên của lão chủ hả?
- Hì hì… Thương trường như chiến trường. Việc gì tao cũng dám làm hết, chỉ trừ một việc.
- Việc gì?
- Hại mày. Tao không bao giờ làm, vì mày là bạn tao.

Long hơi xúc động. Long biết thằng Linh này đã dám nói là dám làm. Có điều Long vẫn cảm thấy việc này có gì đó không ổn.

- Linh này, mày có thấy vụ này… giống như ăn cắp không?
- Hề hề… Mày có biết tao với mày đã làm ra bao nhiêu tiền cho lão không? Mày ngu bỏ mịa. Ngày xưa mày chúi mũi vào học kinh tế Mác Lê cho lắm vào mà chẳng hiểu cái cóc khô gì cả. Lão là tầng lớp tư bản bóc lột. Bọn ta là giai cấp lao động bị bóc lột. Nhất định phải có một ngày, giai cấp lao động bị bóc lột chúng ta phải vùng lên… bóc lột lại ha ha ha…

Linh phá lên cười ha hả trước trứơc cách áp dụng lý thuyết triết học mới mẻ của mình. Cừơi chán, gã quay sang Long:

- Tao chỉ đang nghĩ cho mày thôi. Mày theo chân tao nhất định thu nhập sẽ trồi sụt, không thể ổn định bằng làm việc ở đây cho lão. Lão có thể đảm bảo tương lai cho mày. Hơn nữa, cũng phải nói thật, lão đối xử với nhân viên không đến nỗi tệ.
- Mày nói tao là bạn mày mà mày nói thế hả? Tiên sư mày, tao đập vỡ cái mặt thớt của mày ra bây giờ.
- Ê, mày hay lên án tao chửi thề, bây giờ mày cũng chửi thề hả?
- Tao… ơ ơ…

Linh lại phá lên cười đắc chí. Gã quay người bỏ đi, trước khi đi còn ngóai lại phán một câu:

- Tao đã tiến hành thủ tục thành lập công ty mới rồi, lấy tên là Long Linh. Mày có hai lựa chọn, hoặc là làm Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị, hoặc là làm Tổng Giám Đốc. Chức danh còn lại dành cho tao hà hà…

Linh đã đi khuất bóng, Long vẫn còn nghệt người trước trước hành động nhanh tới không ngờ của thằng bạn ngang tàng nhiều tham vọng.
__________________
Học không chơi đánh rơi tuổi trẻ
Chơi không học bán rẻ tương lai

Email: root@tuyenquangonline.net
Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
  #14  
Old 08-28-2006, 12:55 AM
Avatar của AutoBot
AutoBot AutoBot is offline
Auto Bot
 
Gia nhập: Aug 2006
Đến từ: Sơn Dương
Bài gửi: 736
Đã cảm ơn: 6
Được cảm ơn 88 lần trong 34 bài viết
Arrow

14. Công việc thời gian đầu tiến hành khá thuận lợi. Long và Linh được khách hàng ứng trước 30% hợp đồng. Họ cật lực làm việc trong vòng sáu tháng. Khi kết thúc hợp đồng, họ dư một khoản lợi nhuận ròng lên tới gần 300 triệu đồng. Thủ tục thành lập công ty cũng đã hoàn tất tự bao giờ. Linh đã tìm được một mặt bằng ở trung tâm thành phố làm văn phòng. Việc trang trí văn phòng một cách thật ấn tượng và bắt mắt cũng không lấy hết của họ bao nhiêu tiền vì đây chính là nghề của họ. Tuy vậy, ngay bản thân trong việc trang trí văn phòng theo phong cách nào, hai người bạn cũng mất mấy ngày tranh luận nảy lửa. Cuối cùng mọi việc cũng đâu vào đó.

Ngày thứ hai sau khi văn phòng chính thức khai trương, ông giám đốc mập mạp của công ty hai người làm khi xưa tìm đến văn phòng. Lúc đó Linh bận công việc chạy bên ngoài, văn phòng chỉ còn một mình Long tiếp khách.

- Nói thật, hai cậu chơi tôi một vố đau quá. Tôi thật trở tay không kịp. Tôi cũng không ngờ các cậu có những bước chuẩn bị trước từ sớm như thế.

Ông giám đốc giọng khề khà, nhưng dáng điệu tỏ vẻ thư thái ung dung chứ không thấy vẻ giận dữ gây chiến như Long dự tính. Thậm chí ông ta còn tỏ vẻ thích thú nữa. Long không khỏi cảm thấy áy náy.

- Chú ngồi chơi uống nước. Việc mấy tháng trước, nếu một mình cháu… có muốn cũng không thể làm được.
- Hà hà… Việc đó tôi biết lắm. Một mình cậu thì chẳng thể nào dám. Hơn nữa cậu cũng chưa đủ khả năng. Ngay từ ngày đầu cậu Linh giới thiệu cậu cho tôi, tôi đã nghi nghi. Tôi biết lớp trẻ các cậu nhiều tài năng, giàu nhiệt huyết, lại dễ tiếp thu cái mới. Nhưng việc cậu Linh tự nguyện giới thiệu một người giàu tiềm năng hơn mình, có thể thay thế vị trí của mình thì lúc đó tôi thật sự chưa hiểu. Hà hà… mãi sau này tôi mới hiểu động cơ thật của cậu ta. Hà hà… cậu Linh quả là một con người thú vị.

Long lặng yên nghe ông giám đốc cũ nói, lòng không ngớt đoán thầm xem ông ta định dẫn dắt câu chuyện đi tới đâu. Thật khó hiểu mục đích của ông ta tới đây làm gì.

- Này cậu Long. Hai cậu vốn là quân chủ lực của tôi. Hai cậu cùng lúc bỏ đi quả thật đã cho tôi một đòn xuýnh vính. Tôi không nói về cái hợp đồng các cậu giật của tôi. Dù sao chuyện đó cũng đã qua.
- Vụ… cái hợp đồng đó, bọn cháu quả có lỗi.
- Chắc cậu đang tự hỏi mục đích tôi tới đây làm gì? Đơn giản lắm. Nhờ cậu chuyển lại lời cho cậu Linh gìum tôi. Nếu hai cậu có ý định quay lại đầu quân cho tôi, tôi sẽ lập tức mở rộng vòng tay đón nhận các cậu. Mọi chuyện đã qua tôi sẽ bỏ qua hết cho hai cậu, nhất định không bao giờ nhắc tới. Ngay lập tức tôi sẽ tăng lương gấp đôi cho hai cậu và cho các cậu hưởng một phần trăm nhất định trên tổng giá trị đơn đặt hàng.
- Cháu xin lỗi chú, việc này cháu không thể quyết định được.
- Hà hà… Còn một lựa chọn nữa. Các cậu có thể là chi nhánh của tôi, lợi nhuận chia đôi, nhưng quyền kiểm soát đơn đặt hàng và tài chính thuộc về tôi.
- Việc này cháu nghĩ Linh chắc chắn không chấp nhận đâu, thưa chú.
- Phải vậy thôi hà hà… Nếu hai cậu vẫn quyết đi con đường riêng của mình thì tôi nhờ cậu nhắn cậu Linh gìum tôi một tiếng. Ở đâu cũng vậy, buôn có bạn, bán có phường. Chọn lãnh vực khác mà làm. Lãnh vực tôi đang làm thì đừng có dại mà héo lánh tới, tôi không thể đảm bảo được tay chân của các cậu đâu hà hà…

Con bài dường như đã lật ngửa. Long thở phào. Nếu vậy thì chẳng có gì đáng ngại lắm. Từ lúc bước chân ra đi, hai người bạn đã xác định được con đường chông gai trước mắt. Long lắc đầu đứng dậy, tỏ ý tiễn khách. Ông giám đốc biết ý cũng đứng dậy. Long tiễn ông ra tận cửa xe. Trước khi xe chạy, ông còn hạ kính xe xuống, nói giọng buồn buồn:

- Tôi rất mến tài hai cậu. Tôi luôn chờ điện thoại của hai câụ và không muốn chúng ta là những kẻ thù trên hai chiến tuyến.

Long lặng lẽ nhìn chiếc xe khuất dần, lòng mơ hồ lo lắng. Có lẽ Linh đáng giá hơi thấp ông ta. Ông ta không hề “bất tài” như hai người trước kia vẫn nghĩ.
__________________
Học không chơi đánh rơi tuổi trẻ
Chơi không học bán rẻ tương lai

Email: root@tuyenquangonline.net
Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
  #15  
Old 08-28-2006, 12:56 AM
Avatar của AutoBot
AutoBot AutoBot is offline
Auto Bot
 
Gia nhập: Aug 2006
Đến từ: Sơn Dương
Bài gửi: 736
Đã cảm ơn: 6
Được cảm ơn 88 lần trong 34 bài viết
Arrow

15.

- Ha ha ha… Mày đúng là đồ chết nhát. Lão sợ mình đó mà.
- Tao thấy lão cũng có thành ý đó chứ. Lúc chia tay, tao thấy giọng lão buồn lắm.
- Không buồn sao được hì hì… Mày coi lại những hợp đồng thành công nhất lão, có cái nào không phải hoặc của tao hoặc của mày làm, từ ý tưởng cho tới thực hiện. Coi này, tao với mày hồi đó cũng giống như tay mặt và tay trái của lão. Cùng lúc … mất mxx nó cả hai tay, lão không choáng mới là chuyện lạ há há há…
- Tao thấy nhân viên của lão người tài cũng còn khá nhiều.
- Tài mxx gì tụi nó. Tụi nó tuy đông, nhưng chỉ là đám tay chân, chỉ đâu đánh đấy thôi. Ý tưởng không có, con mắt nghệ thuật thì không, chỉ biết vẽ lại những gì người khác đã làm. Hừ… tệ hơn nữa, lại còn sợ trách nhiệm. Việc tới nơi là co vòi rụt cổ. Thật sự, đám đó chỉ hơn tụi mình được cái tuổi đời.
- Sao mày nói nhiều thế?
- Tao làm việc với những con người đó bao năm, bức xúc trong người nén lại đã lâu. Giờ… xả cho mày nghe hì hì…

Long vẫn không dứt cảm giác bất an. Trước lửa nhiệt tình và sự tự tin của bạn, Long tự nhiên không cảm thấy có cách nào diễn tả diễn tả được cảm giác đó trong người.

- Linh này, mày có dự đoán được phản ứng của lão sắp tới không?
- Thằng nào có khách hàng, thằng ấy làm cha. Các quan hệ cần thiết cho công việc, trong thời gian làm cho lão tao đã thu thập đủ. Mấy xửơng in lớn nhỏ, các nhân vật trọng yếu của mấy nhà đài và các tờ báo lớn đều đã hay tin về sự xuất hiện của bọn mình và đều hứa sẽ giúp đỡ. Về nghiệp vụ chuyên môn, thành phố này cũng chẳng có bao nhiêu thằng rành nghề hơn tao với mày đâu.

Linh lật qua lật lại mấy chồng hồ sơ trên bàn rồi nói:

- Việc trước mắt chúng ta cần tuyển nhân viên mới để có thể rảnh rang lo chuyên môn. Tao nghĩ cần tuyển hai người, nữ, trẻ và xinh. Một người làm kế toán kiêm trực điện thoại và tiếp khách tại văn phòng, một người lo chạy vòng vòng kiếm đơn hàng cho tụi mình. Trả lương cao một chút không thành vấn đề.

Long gật đầu, bụng nghĩ: ''Thêm người là thêm không ít chi phí đây!"
__________________
Học không chơi đánh rơi tuổi trẻ
Chơi không học bán rẻ tương lai

Email: root@tuyenquangonline.net
Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
  #16  
Old 08-28-2006, 12:56 AM
Avatar của AutoBot
AutoBot AutoBot is offline
Auto Bot
 
Gia nhập: Aug 2006
Đến từ: Sơn Dương
Bài gửi: 736
Đã cảm ơn: 6
Được cảm ơn 88 lần trong 34 bài viết
Default

16.

Sau khi đăng báo tuyển người hai tuần, Linh tuyển được hai cô gái trẻ đẹp và tỏ ra rất nhanh nhẹn. Cả hai có cái tên rất… phim truyền hình nhiều tập. Một người tên là Phi Lệ, người kia tên là Thu Sa. Họ vốn cũng là bạn nhau từ dưới quê lên thành phố tìm việc làm, vừa làm vừa học. Ngày đầu tiên hai cô gái đi làm, Linh đang hoàn thành nốt thủ tục hồ sơ cho hai người bỗng bật cười hô hố:

- Sa Lệ. Há há… Gặp bọn em chắc bọn anh cũng sa lệ quá há há…

Gã quay sang chuyền hai bộ hồ sơ cho Long:

- Coi nè ông giám đốc. Tên trong hồ sơ và tên ngoài đời khác nhau đây.

Long ơ hờ liếc qua rồi nói.

- Có gì lạ đâu. Nếu giữ tên cũ thì cũng phải đổi thôi. Tên quê quá, đi giao dịch không tiện.

Không được Long hưởng ứng, Linh đâm ra cáu:

- Vâng, ai cũng biết ông Mai Thần Long nhà ta người thành phố. Nghe tên biết liền mà.

Giọng nói nhấn nhá nhấm nhẳng của Linh khiến cả Long và hai cô gái bật cười. Không khí e ngại ban đầu của hai cô gái đã tan. Thu Sa vẫn còn hơi ngượng, nhưng Phi Lệ thì đã khá hoà đồng:

- Vậy hai ông anh muốn đổi tên bọn em thành gì? Chứ nhân viên của các anh mà gọi là Thị Gái với Thị Tũn thì bị cười chết. Với lại, hôm đầu tiên coi danh thiếp của anh, em tưởng anh là cầu thủ bóng đá chứ ha ha…

Long còn cười lớn hơn cả cô gái. Nguyên tên Linh trùng hoàn toàn với một cầu thủ bóng đá của một giải bóng đá trong nước.

Thằng Linh giờ có đối thủ rồi. Long nghĩ thầm và bất giác sinh cảm tình với hai cô gái trẻ. Ừa, văn phòng giờ đã bắt đầu có sinh khí, có thể hy vọng vào một ngày mai tươi sáng hơn.
__________________
Học không chơi đánh rơi tuổi trẻ
Chơi không học bán rẻ tương lai

Email: root@tuyenquangonline.net
Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
  #17  
Old 08-28-2006, 12:57 AM
Avatar của AutoBot
AutoBot AutoBot is offline
Auto Bot
 
Gia nhập: Aug 2006
Đến từ: Sơn Dương
Bài gửi: 736
Đã cảm ơn: 6
Được cảm ơn 88 lần trong 34 bài viết
Smile

17. Vậy là mọi công việc chuẩn bị đã xong. Dù vậy, thời gian bước đầu không thuận lợi như hai người nghĩ. Họ chỉ nhận được một số hợp đồng trang trí nội thất nho nhỏ, thu nhập vừa đủ chi phí văn phòng và trả lương cho hai cô nhân viên xinh đẹp. Hai người thì thu nhập coi như âm. Long tỏ ra lo lắng vì mấy tháng trôi qua không nhận được một hợp đồng lớn nào. Khách hàng tới đặt vấn đề khá nhiều, nhưng chỉ một thời gian sau đã thấy họ “một đi không trở lại”. Linh thì ngược lại không hề lo lắng, vẫn với điệu cười hề hề tự tin cố hữu. “Một cú đạp bằng ba cú đấm”, Linh thường hay nói thế. Gã vẫn tự tin sớm muộn sẽ đoạt được một vài hợp đồng lớn.

Trong văn phòng thì tự nhiên xếp thành hai cặp. Phi Lệ hay đi cùng với Linh còn Thu Sa thì đi cùng với Long. Họ thường gọi đùa nhau là “hai cặp vợ chồng kết nghĩa.” Long quý Sa hơn vì cô vẫn còn mang một chút nét dịu dàng e lệ của các cô thiếu nữ miệt vườn. Sa và Lệ vốn là bạn cùng làng từ một tỉnh miền Tây lên thành phố tìm việc làm và theo đuổi nghiệp học hành. Họ đã làm rất nhiều công việc, từ rửa chén trong quán phở, tiếp thị mỹ phẩm, bán bảo hiểm nhân thọ cho tới nghiệp cuối cùng là tiếp thị bia. Nguyên hai người vẫn đang theo việc học hành tại một trường trung cấp tài chính, nhưng thời gian gần đây Lệ cuốn theo một cơn lốc “bán hàng đa cấp”, hao tổn không biết bao nhiêu thời gian và mất sạch cả tiền bạc, không chỉ tiền của Lệ mà còn toàn bộ cả số tiền gom góp của Sa thương bạn cho bạn mượn. Sau đó, họ “trúng tuyển” tại công ty của Long và Linh. Sa thường hay nói đùa: “May mà tụi em vớ được tụi anh”. Long phải ngầm công nhận Linh có con mắt rành đời. Hai cô gái cùng rất xinh đẹp, nhanh nhẹn, nói chuyện có duyên và như vậy… rất hợp với nghề tiếp thị.

Cuối mỗi tuần, họ thường hay tổ chức đi chơi xa. Chí phí đương nhiên lấy từ quỹ dự trữ của văn phòng. Linh vẫn không thay đổi được lối tiêu xài bạt mạng cố hữu. Long phần vì nể bạn, phần vì cũng tin tưởng sẽ kiếm được hợp đồng lớn trong một tương lai gần nên chỉ ra mặt ngăn cản khi Linh vung tay quá trớn. Mỗi lần như vậy, gã lại cười hề hề và nói: “Mình trẻ mà, biết kiếm tiền thì phải biết xài tiền.” Gã lại hay lôi cái triết lý độc đáo của gã ra để thuyết phục Long. “Hạnh phúc nằm ở đâu. Hạnh phúc không chỉ ở lúc kiếm tiền mà còn ở lúc xài tiền. Tao ưa không nổi những thằng chỉ biết tiết kiệm để giàu.”

Tuy là nói vậy, nhưng lần nào khi Long phải can thiệp thì gã cũng đều nghe Long. Cho tới một ngày, họ thực sự kiếm được một hợp đồng lớn...
__________________
Học không chơi đánh rơi tuổi trẻ
Chơi không học bán rẻ tương lai

Email: root@tuyenquangonline.net
Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
  #18  
Old 08-28-2006, 12:57 AM
Avatar của AutoBot
AutoBot AutoBot is offline
Auto Bot
 
Gia nhập: Aug 2006
Đến từ: Sơn Dương
Bài gửi: 736
Đã cảm ơn: 6
Được cảm ơn 88 lần trong 34 bài viết
Default

18.

- Hai cậu coi đi. Số panô quảng cáo này kích thước rất lớn. Tôi muốn các cậu làm ma két trên máy tính trước, in bằng vải chuyên dụng đặc biệt chứ không phải sơn tay như các panô quảng cáo thông thường. Giá cả không thành vấn đề. Xong hợp đồng này, nếu các cậu làm tốt, tổng công ty tại nước ngoài sẽ tiếp tục ký hợp đồng dài hạn với công ty của các cậu.
- Dạ được chú. Thời gian ra được ma két cho bên chú duyệt mất khoảng một tuần.
- Tôi cho các cậu hẳn hai tuần để các cậu làm thật cẩn thận. Sau khi ma két được tổng công ty duyệt, các cậu cho tôi chính xác thời gian các cậu sẽ hoàn thành. Tổng công ty sẽ dựa vào đó lên chương trình quảng cáo. Lúc đó, vấn đề thời gian sẽ được đặt lên hàng đầu.
- Dạ, chú yên tâm.

Đoạt được hợp đồng này, Long và Linh vô cùng mừng rỡ. Đây là một công ty đa quốc gia cực lớn có đặt nhà máy tại Việt Nam với mấy ngàn công nhân. Chỉ cần một khách hàng trung thành thế này, họ có thể dư thu nhập tài chính để nuôi mấy văn phòng như văn phòng hiện tại. Hơn nữa, thành công với một tập đoàn lớn như vậy sẽ tạo tiếng vang trên thị trường, và chắc chắn khách hàng sẽ với công ty nườm nượp.

Cái khó duy nhất là Long và Linh không thể thuê thợ vẽ như vẽ panô mẫu thông thường. Khách hàng yêu cầu các tấm panô phải được in trên một loại vải chuyên dụng đặc biệt để tạo hiệu ứng giống hệt như trên ma két được duyệt. Loại vải này chịu được thời tiết nhiệt đới, bền màu và một điều quan trọng hơn nữa đối với Long và Linh, chi phí in ấn tuy cao nhưng vẫn rẻ hơn thuê thợ vẽ.

Linh cẩn thận dặn mọi người trong văn phòng phải vô cùng kín tiếng. Một hợp đồng dạng này nếu tin tức phong thanh tiết lộ ra ngoài, rất nhiều đại gia mạnh tiền mạnh tiếng sẽ nhảy vào, Linh và Long nhất định sẽ địch không lại. Linh lo lắng như vậy cũng phải. Thời thương trường cạnh tranh ngày nay có thể gọi là mật ít ruồi nhiều, một miếng bánh đưa ra giữa chợ, biết bao kẻ lao vào tranh giành chụp giựt. Việc ngoại giao giao hết lại cho hai cô gái, Linh và Long cắm đầu vào làm việc trên bảng ma két. Họ đâu chỉ làm thuần theo yêu cầu của khách hàng. Họ còn tạo ra nhiều ý tưởng mới, làm ra nhiều ma két mới để khách hàng lựa chọn.

Một điểm nữa Long vô cùng lo lắng. Hiện tại Việt Nam chỉ duy nhất có một cơ sở có khả năng in những panô quảng cáo lớn thế này. Chủ cơ sở là một người Đài Loan qua Việt Nam lập nghiệp. Ông chủ Đài Loan này thời Long và Linh còn làm tại công ty cũ vẫn thường xuyên cùng đi ăn uống nhậu nhẹt với hai người bạn và tỏ ra đặc biệt thân thiết với Linh. Không dưới một lần ông nói ông ngưỡng mộ tài năng của Linh, ngưỡng mộ những người làm nghệ thuật. Linh luôn đáp lại bằng những điệu cười hề hề. Long luôn cảm thấy không thể gần gũi thân thiết với ông được. Có lẽ là do rào cản ngôn ngữ, Long nghĩ thế.
__________________
Học không chơi đánh rơi tuổi trẻ
Chơi không học bán rẻ tương lai

Email: root@tuyenquangonline.net
Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
  #19  
Old 08-28-2006, 12:58 AM
Avatar của AutoBot
AutoBot AutoBot is offline
Auto Bot
 
Gia nhập: Aug 2006
Đến từ: Sơn Dương
Bài gửi: 736
Đã cảm ơn: 6
Được cảm ơn 88 lần trong 34 bài viết
Post tiếp

19.

- Ma két các cậu đưa ra tốt hơn mong đợi. - Vị khách hàng quan trọng trong bộ âu phục thẳng tắp và bóng loáng như không một hạt bụi nâng ly nhấp một ngụm nước. – Tổng công ty đã quyết định chọn mẫu ma két của các cậu đề xuất chứ không chọn ma két đề nghị ban đầu.

Long và Linh cùng ngoác miệng ra cười tươi hết cỡ. Họ đã sớm biết sản phẩm của họ làm ra chất lượng thế nào và sớm đoán được kết quả thế này. Đặc biệt là Long cảm thấy vô cùng sung sướng. Kể từ ngày bỏ công ty cũ bước chân ra lập nghiệp riêng, đây là lần đầu tiên sự tự tin đã trở lại với Long.

- Bây giờ là lúc chúng tôi ký hợp đồng với công ty các cậu. Ngay khi hợp đồng ký kết, kế hoạch quảng cáo sản phẩm mới của công ty sẽ cùng lúc tiến hành. Vậy tôi yêu cầu hai cậu coi kỹ các điều khoản trong hợp đồng này. Chúng tôi đồng ý hoàn toàn với các điều khoản trong hợp đồng mẫu các cậu đã soạn và gửi cho chúng tôi. Duy nhất khác là điều khoản thời gian hoàn thành hợp đồng. Tính từ ngày hôm nay, trong thời gian đúng 15 ngày các cậu phải giao đủ số lượng thành phẩm hoàn chỉnh. Các điều khoản phạt rất nặng nếu giao hàng trễ hoặc thiếu đã được ghi rõ trong hợp đồng. Hai cậu có ý kiến gì không?
- No star where, xếp. Linh buộc miệng phán một câu. Có lẽ cái tính ngông nghênh trời sinh của gã chăng bao giờ sửa được.

Vị khác hơi nhăn mặt. Ngần ngừ một lát, ông ta thêm vào một câu như có ý giải thích:

- Thật ra tôi không muốn ép các cậu trong cái điều khoản này. Nhưng thời gian theo kế hoạch đối với chúng tôi rất quan trọng. Nếu trễ, thiệt hại phiá chúng tôi còn lớn hơn rất nhiều so với khoản tiền bồi thường hợp đồng của các cậu.
- Hiểu, thưa xếp.

Linh xoay người ra phía sau, búng tay cái tách:

- Phi Lệ của anh đâu rồi? Mang ra đây cho anh cây viết và con dấu. Mau lên em yêu!

Phi Lệ ngúng nguẩy từ sau quầy đi ra. Cây viết, con dấu và hộp mực dấu đặt trên một cái khay gỗ trạm chổ tuyệt đẹp. Đây là một tác phẩm của Long làm ra lúc văn phòng rảnh rỗi không có việc làm. Chiếc khay lập tức thu hút ánh mắt nhìn của vị khách.

Linh chộp cây viết, mở nắp nghe xạch một tiếng. Vị khách vội cản lại:

- Cậu Linh. Nếu tôi nhớ không lầm, trong danh thiếp các cậu đưa, cậu Long mới là giám đốc công ty. Chỉ giám đốc công ty ký, hợp đồng mới có hiệu lực.
- À… à... Ờ… ờ… này, vậy thì mày ký.

Long đón cây viết từ tay Linh, cảm thấy bàn tay hơi run run. Linh đứng cạnh nhìn cười hềnh hệch. Điệu bộ của Linh khiến vị khách trang trọng không khỏi tủm tỉm cuời:

- Cậu Linh đây quả là vui tính.

Phi Lệ từ phía sau chõ miệng nói với qua:

- Chú, ai cũng vui tính như anh Linh thì chết tụi cháu chú ơi.

Linh lừ mắt nhìn lại phía sau, giọng lầm bầm nho nhỏ nhưng vừa đủ cho tất cả mọi người trong phòng nghe thấy:

- Hừ… Tối nay… mày biết tay ông.

Lập tức một trận cười lan khắp văn phòng. Không khí trang nghiêm của buổi họp mặt bàn việc kinh doanh đã mất hẳn. Long đóng dấu hợp đồng, bỏ lại cây viết vào khay toan đưa cho Phi Lệ, chợp thấy ánh mắt vị khách liếc nhẹ ngắm nghía chiếc khay nên vội dừng lại.

- À không. Tôi chỉ tò mò muốn biết các cậu mua cái khay này ở đâu?

Long vội đáp:

- Dạ thưa chú. Khay này là cháu tự chạm khắc chứ không phải đi mua. Cháu muốn tặng chú làm kỷ niệm buổi họp mặt hôm nay, hy vọng công ty chú giúp đỡ tụi cháu nhiều sau này.

Linh tròn mắt nhìn Long. Vị khách vội tìm lời từ chối, nhưng Long nài ép nên cuối cùng cũng nhận. Rõ ràng ông tỏ ra rất hài lòng.

Khi khách về rồi, Linh quay sang Long buộc miệng:

- Thế mà trước giờ tao tưởng mày đần. Vụ này… hình như mày còn có khiếu xã giao hơn tao nữa.

Tới lúc này Thu Sa mới lên tiếng:

- Anh Linh lúc nào cũng nghĩ anh giỏi hơn người khác. Thực ra em chẳng thấy anh giỏi hơn anh Long cái gì ngoài cái trò nhảy nhót ngoài vũ trường và cái miệng tán gái dẻo quẹo.
- Hừm, cái nhà cô… chỉ được cái bênh chồng.

Sa tự nhiên mặt đỏ lựng khiến Long cũng bối rối, dù trước giờ họ vẫn thường cười đùa nhau là “vợ chồng kết nghĩa.”
__________________
Học không chơi đánh rơi tuổi trẻ
Chơi không học bán rẻ tương lai

Email: root@tuyenquangonline.net
Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
  #20  
Old 08-28-2006, 12:58 AM
Avatar của AutoBot
AutoBot AutoBot is offline
Auto Bot
 
Gia nhập: Aug 2006
Đến từ: Sơn Dương
Bài gửi: 736
Đã cảm ơn: 6
Được cảm ơn 88 lần trong 34 bài viết
Arrow

20. Linh là người chủ động liên lạc và ký hợp đồng in với xưởng in của ông chủ người Đài Loan. Họ nói chuyện với nhau rất vui vẻ, và ông chủ xưởng khẳng định sẽ hoàn thành số lượng sản phẩm trên trước hai ngày so với yêu cầu của Linh.

Mấy ngày nay công việc rảnh rang Long thường rủ Sa đi chơi lang thang, uống cà phê nghe nhạc. Càng ngày Long càng thấy có tình cảm với Sa. Họ nói chuyện với nhau về nghệ thuật, âm nhạc, văn học và tất cả những gì họ thích. Long cảm nhận những giờ phút đó thật êm dịu. Có lần, Long buộc miệng sửa lại câu thơ khi xưa mình sáng tác:

Giöõa saùu tyû con ngöôøi treân traùi ñaát
Và giờ đây ta đã hết coâ ñôn?

Dù biết lòng mình, Long vẫn chưa hề một lần ngỏ lời với Sa. Họ vẫn đi chơi với nhau như những người bạn khi riêng tư và như “vợ chồng kết nghĩa” khi đi theo nhóm. Có nghĩa là khi đi chơi theo nhóm, họ có trách nhiệm chở nhau, chăm sóc nhau và quan tâm tới nhau nhiều hơn người khác.

Một lần sau khi ký hợp đồng vài ngày, Sa nói với Long:

- Anh Long này, ông giám đốc ngày xưa của anh trông thế nào?
- À, ông ấy mập mập, nói chuyện giọng hay khề khà. Nhưng em hỏi vậy làm gì?
- Mấy bữa nay em thấy cái Lệ lạ lắm. Nó có một ông chú ở đâu đó dạo này hay lên thăm, cũng rất mập mạp. Hôm qua em vào nhà giữa chừng thì gặp ông ấy và nó đang nói chuyện. Hai người thấy em liền dừng bặt lại. Em sợ… nghi oan cho nó.

Long chợt tái mặt. Linh cảm bất an mấy ngày nay chợ trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Ngay từ ngày đầu mới thành lập công ty, Long thấy một số khách hàng rất có tiềm năng nhưng cứ một đi không trở lại. Cảm giác bất an trong lòng, dường như mọi hoạt động của công ty đều bị một đối thủ cạnh tranh nào đó nắm được hết và các đơn đặt hàng đáng giá bị hớt tay trên. Linh cảm đó giờ này trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết. Công ty rõ ràng đang có nội gián.

Long rút máy gọi điện thoại cho Linh:

- Mày và Lệ đang ở văn phòng hả?
- Đang coi chùa. Vợ chồng mày cứ đi chơi đi.
- Tao có việc muốn nói chuyện với mày chút. Mày để Lệ coi văn phòng, ghé ngay chỗ này nhé. Quán… đường…

Sa biết ý xin phép về trước. Long đưa chìa khoá xe cho cô tự về văn phòng. Chưa đầy mười phút sau, Linh đã xuất hiện ngay cửa quán với dáng vẻ ngang tàng cố hữu:

- Ê, có chuyện gì kêu tao gấp vậy?
- Tao nghi Lệ là nội gián của lão giám đốc mập.
- Tầm bậy.

Miệng nói vậy, nhưng Linh lại nhăn trán nghĩ ngợi. Hồi lâu, gã quay sang Long nói:

- Cách đây mấy hôm ông già tao gọi điện thoại cho tao. Tao không muốn nghe nhiều. Ổng nói goị điện thoại chỉ để thông báo có người đang muốn phá bọn mình. Tao không tin, vì ông già biết quái gì trong lĩnh vực này. Ổng có tiền… chỉ vì có quyền mà thôi.

Gã bật lửa châm thuốc, rít một hơi dài rồi nói tiếp:

- Giả sử có người muốn phá mình, họ phá thế nào? Hợp đồng đã ký rồi.

Long đáp:

- Tao lo phiá xưởng in. Lão chủ xưởng tuy thân với mày, nhưng chắc không bằng lão giám đốc cũ. Liệu có khả năng nào…?

Linh không đáp mà rút điện thoại bấm số, mở loa cho Long cùng nghe. Từ trong máy, một tiếng trọ trẹ của người nước ngoài nói tiếng Việt Nam:

- Chú Linh phải không? Chú yên tâm. Mọi việc ngộ lo OK. Đúng giờ. Không sai.

Sau khi nói xã giao vài câu rồi cúp máy, Linh quay sang Long.

- Tao với mày phải tự đi kiểm tra thôi. Tao cảm thấy giọng của lão cũng ... không tin được. Chỉ còn một cách...
__________________
Học không chơi đánh rơi tuổi trẻ
Chơi không học bán rẻ tương lai

Email: root@tuyenquangonline.net
Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Gửi trả lời

Công Cụ
Xếp Bài


Diễn đàn Tuyên Quang Online
Phát triển bởi tất cả các thành viên
Code by vBulletin - Published on 8/2006.
TuyênQuangOnline.Net - Vì một ngày mai !