|
#1
|
||||
|
||||
|
Nếu có uớc muốn trong cuộc đời này,thì tôi uớc muốn cho thời gian trở lại,cho bao tháng ngày,cho bao kỷ niện.
Vậy là tôi đã tạm biệt màu áo trắng đến nay đã được tròn 4 năm,tạm biệt những tháng ngày đã qua, ngày tôi xa trường ,xa lớp xa bạn bè và những kỉ niệm khó quên để bắt đầu cho những dự định trong tương lai của minh. Có lẽ là những cảm giác của bất kì đứa học trò nào của năm cuối cấp... Tôi không chắc rằng nó là đúng, nhưng có lẽ. Và có lẽ.. tôi đã không buồn như vậy. Ngày ra trường, tôi thấy lòng mình nhẹ hẳn, buồn vui lẫn lộn. Tôi chẳng thiết tha gì ngôi trường cấp ba của mình, chẳng yêu quý nó, những cũng chẳng đến nỗi ghét nó.Ở đó có nhiểu kỉ niệm đáng quên và đáng nhớ. Có những ngườiquan tâm đến mình, và không thích mình, có những người mà tôi đã thầm yêu,một tình tuổi học trò đầy nông nổi. 4 năm kể từ ngày tôi tạm biệt mái trường xưa, đến nay tôi mới có dịp về thãm trường,bước vào sân trường,lòng tôi lâng lâng một nỗi buồn vui khó tả,sân trường ngày nay thoáng mát hơn xưa,những cây phượng ngày nào giờ cao vút xoè tán lá che cả khoảng sân rộng ,nhìn từ xa một vòm phượng đỏ thắm tô thêm sắc hồng rực rỡ cho ánh nắng ban trưa, đứng dưới gốc phượng tôi thưởng thức được bầu trời mát mẻ ,hoa phượng,hoa bằng năng tết thành từng chùm to lan ra phủ cả một góc sân trường, gió thoảng đưa cành phượng khiến tôi gợi nhớ đến những ngày tháng mà tôi còn học ở đây. Ừ thì kỉ niệm không phải lúc nào cũng đẹp, cũng như những bài thơ hay mơ mông, nhưng nó chân thật và cảm động ... đến lòng mình khó có thể quên. Làm sao quên những nời mắng của thầy cô khi cả lớp không chịu học bài,ngồi trong lớp mất trật tự, làm sao quên nhưng giờ bị phạt.Rồi viết những tờ tự kiểm, bỏ học... Và.. chắc hẳn còn nhớ... Mỗi người có một kỉ niệm riêng về mái trường của mình. Dù đẹp hay không, một lúc nào đó ta bổng nhớ, nhớ da diết... nhớ đến muốn quên đi. Nhưng không càng cố quên ta càng lại nhớ. Và cứ thế trong lòng của một đứa học trò như tôi lại cảm thấy bồi hôi.. một cách khó tả mỗi khi mùa hoa phượng về đỏ rực trước sân... Rồi khi tiết học cuối cùng chấm dứt, ta biết rằng 12 năm học đã qua. Ðúng là nhanh thật! ta bổng nhớ ngày nào mới cấp sách đến trường. Ngày nào nước mắt còn chảy dài hai má, trống đến giờ tan trường. Rôi bổng nhiên một ngày, ta cứ muốn tiết học dài ra... vì không muốn...xa một người. Thời gian có bao giờ trở lại, và chắc gì bạn bè đã còn gặp nhau. Thầy cô biết có còn đó- ngôi trường ngày nào ta vẫn đến rồi đị .Năm tháng trôi nhanh làm phai màu kỉ niệm, nhưng trong mỗi người ôm lấy một nỗi nhớ riêng. Đến một lúc nào đó, những kỉ niệm ấy lại trở về...rõ.. Trường xưa, Thầy Cô, và cả Bạn bè., cho tôi nói lời tạm biệt! lời nói mà đúng ra tôi phai nói từ lâu lắm rồi.Cho tôi cảm nhận những cảm xúc của một học sinh ra trường, một lần thật sự nhớ và ….. Trần Quốc Toản Lớp 12A1 & 12A6 Truờng THPT Sông Lô II Khoá 2003 – 2006 Email: quoctoan_dhdlhn@yahoo.com Phone: 0974580507 - 0988032687
__________________
Khiêm tốn bao nhiêu cũng chưa đủ Tự kiêu một chút cũng là nhiều. Sửa lần cuối bởi Autobot2 (11:05 PM 01-09-2011) |
| Có 2 thành viên cảm ơn Autobot2 cho bài viết hay: | ||
Crit10000 (02-24-2011), gaituyen_xinh (12-28-2010) | ||
| Click quảng cáo ủng hộ diễn đàn |
|
#2
|
|||
|
|||
|
Không biết bác đã biết đến diễn đàn http://thptsonglo.net chưa ạ!
|
|
#3
|
||||
|
||||
|
uh,diễn đàn này anh cũng biết đến rồi nhưng it khi vào em ah
__________________
Khiêm tốn bao nhiêu cũng chưa đủ Tự kiêu một chút cũng là nhiều. |
|
#4
|
||||
|
||||
|
không biết các bạn khi ra trường cảm nhận về ngôi trướng cũ của mình thế nào?
__________________
Khiêm tốn bao nhiêu cũng chưa đủ Tự kiêu một chút cũng là nhiều. |
|
#5
|
||||
|
||||
|
Năm cuối cấp - Nơi góc trời kỷ niệm
Đối với học sinh 12, việc đi học chưa lúc nào trở nên nặng nề như thế này, vì sau tết, những học sinh năm cuối phải đối mặt với những bộ hồ sơ dày cộm nhưng lại đó quyết định tương lai của mỗi người. Tết đã hết, học sinh bắt đầu quay trở lại với việc đến trường. Đối với bao học sinh khác, tết là khoảng thời gian được yêu thích nhất, tết hết, đồng nghĩa với việc phải đi học trở lại, phải chấm dứt những chuyến du lịch hay những buổi họp mặt bạn bè. Nhưng đối với học sinh 12, việc đi học chưa lúc nào trở nên nặng nề như thế này, vì sau tết, những học sinh năm cuối phải đối mặt với những bộ hồ sơ dày cộm nhưng lại đó quyết định tương lai của mỗi người. 12 năm đi học, 12 năm cắp sách đến trường, chưa bao giờ phải lo nghĩ, chỉ biết đến nhiệm vụ ăn và học, nhưng đã qua rồi cái thời vô tư tung tăng dưới sân trường, giờ đây những học sinh năm cuối phải đối diện với những thứ quan trọng hơn, những điều mà đôi khi lại quyết định tương lai của mỗi người. Nhớ ngày đầu tiên đi học, được mẹ đưa đến tận cửa lớp vậy mà vẫn cứ nằng nặc đòi về, thế là mẹ phải ngồi trên ghế đá, để mỗi khi con nhìn ra cửa lớp, lại gặp mẹ, lòng thấy yên tâm. Lớn hơn chút nữa, lần đấu tiên một học sinh biết được thế nào là ganh đua, là trường chuyên lớp chọn. Để khi bước chân vào ngôi trường cấp hai, những học sinh ấy sẽ thấy tự hào hay thất vọng về chính bản thân mình. Tốt nghiệp cấp hai, lần đầu một cô bé lớp 9 mơ về một ngôi trường cấp 3 thơ mộng với bao mối tình học trò lãng mạn mà ngây thơ, lần đầu tiên một cô bé mới lớn biết đỏ mặt khi bắt gặp ánh nhìn của một anh lớp trên, hay thẹn thùng về cái chạm tay bất ngờ của cậu bạn bàn bên cạnh. Hai năm trôi qua, để rồi khi đã là một học sinh năm cuối, cô bé ấy bây giờ đã chững chạc hơn nhiều, không còn mãi mơ mộng về một cuộc sống tươi đẹp đầy màu hồng, mà đã biết lo lắng, biết trân trọng những khoảnh khắc quý báu cùng bạn bè. Không còn những buổi đi chơi cuối tuần đầu vui vẻ, không còn những lúc cúp học chỉ để trốn giờ khảo bài, mọi người bây giờ học hành chăm chỉ hơn rất nhiều. Có những lúc bạn bè cãi vã vì những chuyện hiểu lầm nhỏ nhặt, hay có những bạn cả hai năm 10 và 11 vẫn chưa nói chuyện với nhau, ấy vậy mà bây giờ mọi người lại khăng khít, gắn bó hơn bao giờ hết, chia nhau từng bịch bánh tráng trong lớp học thêm, hay cùng trú mưa dưới mái hiên sân trường sau những giờ học quân sự. Ừ! thì năm cuối... 7h30 tối, sân trường vắng lặng, một mình từ lớp học thêm đi bộ vế trường để lấy xe. Buổi tối, sương xuống lạnh cả hai vai, lòng chợt thấy nao nao. Hết năm nay, có lẽ sẽ chẳng bao giờ có dịp đứng giữa sân trường như thế này, dẫu biết những thứ hiện hữu trước mắt rồi sẽ thành ký ức,nhưng sao ta vẫn cứ muốn níu kéo. Thời gian lạnh lùng trôi cứ trôi nhưng tuổi học trò thì chỉ có một. Trường đây, lớp đây, thầy cô đây, nhưng chỉ một năm sau, mọi thứ sẽ đổi khác, rồi sau này khi về thăm trường cũ, những cô cậu học trò ngày nào sẽ đứng đây, ngay giữa sân trường này nhưng với một tư cách hoàn toàn mới, thành công hay thất bại, tự hào gặp mặt thầy cô hay nép sau cánh phượng hồng ngậm ngùi tiếc nuối, tất cả phụ thuộc vào quyết định của mỗi người. Năm cuối cấp là một năm học đầy căng thẳng, áp lực nặng nề, nhưng đằng sau những căng thẳng từ bài vở hay những áp lực từ thầy cô, gia đình, hãy gạt hết mọi thứ để dành cho ta một khoảng lặng, những giây phút yên bình để nghĩ về những gì đã qua, những thứ ta đã đánh mất hay đạt được, những điều khiến ta tự hào hay thất vọng. Kỷ niệm sẽ mãi mãi là kỷ niệm, nhưng hãy biết nâng niu, trân trọng những phút giây hạnh phút bên bạn bè, để sau này trưởng thành, khi nhắc đến những kỷ niệm thời học sinh, thì đó sẽ là những kỷ niệm đẹp mà ta mãi mãi không bao giờ quên được.
__________________
Khiêm tốn bao nhiêu cũng chưa đủ Tự kiêu một chút cũng là nhiều. |
![]() |
| Công Cụ | |
| Xếp Bài | |